Nghe Nói Mỗi Ngày Đều Phát Kẹo

Nhấn Vào Để Đánh Giá
[Total: 0 Average: 0]

Tên gốc: 据说每天都发糖

Tác giả: Tô Cảnh Nhàn (苏景闲)

Thể loại: tình hữu độc chung, nhân duyên tình cờ gặp gỡ, vòng giải trí, điềm văn, hiện đại, chủ thụ.

Nguồn raw: Kho tàng đam mỹ – fanfic

Chuyển ngữ: 小仙贝

Editor: Aoi Hatoru

Tình trạng: Hoàn (92 chương + 4 phiên ngoại)

Couple chính: Thích Trường An x Từ Lạc Dương

Văn án:

Từ Lạc Dương, ảnh đế mới nổi, là một thanh niên nghiện mạng. Sáng sớm, cậu post một cái ảnh selfie mới, còn kèm theo caption: “Thật hy vọng sau này sẽ có một người, mỗi buổi sáng đều hôn đánh thức tui dậy, haiz, hy vọng xa vời của chó FA!”

Một phút sau, Thích Trường An share rồi comment: “Để anh tới hoàn thành hy vọng xa vời của em.”

Nhìn thấy #CổThànhCP# mạnh mẽ leo lên top 1 hotsearch, Từ Lạc Dương bị hù đến mức đánh rơi luôn cả điện thoại. Nhặt điện thoại lại, cậu đau khổ reply: “Sau này tui không ngủ nữa, được không?”

Buổi tối, Thích Trường An mở danh sách follow ra, nhìn thấy acc clone của Từ Lạc Dương lại post một cái weibo mới: “Bị một yêu quái coi trọng, hắn ta còn nói mỗi sáng sớm sẽ hôn đánh thức tui dậy! Tui sợ quá!! QAQ!”

Nhân loại chân chính Thích Trường An sau khi xem xong, liền để lại một cái like ở dưới weibo đó.

1, Thích – luôn sinh bệnh – Trường An x Từ – vua tưởng tượng – Lạc Dương.

2, 1vs1, HE, chủ thụ. Mỗi ngày ngọt ngào, không phải thể loại giới giải trí điển hình. Không có nguyên mẫu.

3, Bối cảnh hiện đại, có một chút ít không tưởng, như các loại địa danh, quốc gia.

Vì một bộ phim hai nam chính, Thích Trường An và Từ Lạc Dương trở thành đối tác, cùng nhau trải nghiệm cuộc sống thuê nhà ở một thị trấn nhỏ. Trải qua quá trình sớm chiều ở chung, Thích Trường An nhận ra Từ Lạc Dương là một người lạc quan, cởi mở và thú vị, dần dần anh bị cậu hấp dẫn. Mà Từ Lạc Dương cũng nhận ra Thích Trường An vì sức khỏe yếu, nên vừa kén ăn vừa thường xuyên bị ốm, nhưng diễn xuất lại rất tốt, rất chuyên nghiệp, còn bảo vệ cậu ở khắp nơi, nên cũng không tự chủ được mà tới gần đối phương . Cùng với mối quan hệ của hai người dần thân thiết hơn, thân thế và những việc mà Thích Trường An từng trải qua thời thơ ấu từ từ được làm rõ, mà Từ Lạc Dương mất đi bố mẹ từ lúc còn rất nhỏ, tự mình cố gắng vượt qua mọi gian khổ cũng khiến người ta thổn thức. Hai người hấp dẫn lẫn nhau, chữa lành lẫn nhau. Bộ này hành văn trôi chảy, tình tiết thú vị, đọc rồi sẽ khiến lòng người sinh ra cảm giác ngọt ngào. Nhờ cùng chung sống mà dần thấu hiểu lẫn nhau, tình cảm của Thích Trường An và Từ Lạc Dương nước chảy thành sông, cứu rỗi lẫn nhau, nắm tay nhau cùng tiến về phía trước. Mà Từ Lạc Dương vì hiểu lầm Thích Trường An là yêu quái nên tưởng tượng ra đủ thứ, cũng khiến người ta không nhịn được mà mỉm cười.


“Từ Lạc Dương phát hiện, lúc mê luyến một người, mỗi lần hít thở, mỗi tiếng trả lời, mỗi nụ cười, mỗi chi tiết nhỏ như vậy của đối phương, cũng có thể nghiền ngẫm đi nghiền ngẫm lại thật lâu, tiếp đó hóa thành cành dây leo mềm mại, quấn cậu thật chặt.

Cậu đem lời nói ra hết: “Trường An, vết thương trên cẳng chân em lành rồi.”

“Anh biết,” ánh mắt Thích Trường An nhuộm một chút lo lắng: “Là vết thương đang kết vảy, nên rất ngứa hả?”

Không phải là vết thương ngứa, không đúng, mặc dù vết thương cũng ngứa, nhưng tim em càng ngứa hơn, là cái loại ngứa mà không có cách nào để giảm bớt ấy.

Từ Lạc Dương liếm liếm đôi môi khô khốc của mình, hai mắt nhìn thẳng Thích Trường An, nhẹ giọng nói: “Đã… thiên thời địa lợi nhân hòa như này rồi, chúng ta có nên cùng nhau nghiên cứu chuyện… song tu không?””

Link đọc truyện: Nhấn vào đây

(Visited 51 times, 2 visits today)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *